Atomega
Atomega
Genres: hard rock, vietnam, metal, rock, rockviet
Similar artists via Last.fm
About Atomega
ATOMEGA Dòng nhạc: Rock Việt Quốc gia: Vietnam Ngày thành lập:1992 Thành viên hiện tại: Thành viên trước đây: Quang Thang - Vocals, Guitars Buru Minh - Guitars Hoang Vu - Keyboards Ngoc Tuan - Bass Duc Huy - Drums (Atmosphere) Thông tin thêm: Đĩa nhạc rock đầu tiên phát hành thời kỳ này là album Đất Mẹ của nhóm Atomega ra mắt năm 1996 và ngay lập tức được đón nhận nồng nhiệt, gây tiếng vang trong giới yêu nhạc rock toàn quốc. Ban nhạc Atomega đem album đi biểu diễn cho sinh viên thành phố suốt cả hai năm 96&97, được báo Tuổi Trẻ bình chọn là một trong những sự kiện văn hóa – nghệ thuật nổi bật của năm. Thành lập từ 1993, ra album sau 3 năm là cả một nỗ lực của nhóm, theo lời anh Quang Thắng, vocal chính kiêm guitar, có khi tưởng đã không vượt qua được những trở ngại về tài chính, phòng thu… Đó cũng là một trong những lý do khiến cho đến bây giờ, sau 12 năm tồn tại, Atomega vẫn chỉ có một album duy nhất. Sự ra đời của album Đất Mẹ vào thời kỳ ấy, gần giống như một niềm hy vọng - về mặt tinh thần - đối với giới yêu rock Việt vốn bị cô lập bởi quan niệm rock là kỳ dị quái đản phá phách xưa nay. Lần đầu tiên, rock Việt có album, và album này chắc hản là bước khởi đầu tốt đẹp cho nhiều album rock sau này của Da Vàng, của Bức Tường… Về âm nhạc, 9 ca khúc trong album thì có 5 ca khúc do Quang Thắng sáng tác được đánh giá tốt như Nếu không có em, Bụi hồng, Giáo đường nguyên tử, Nếu không có em, Trái tim sắt, không thật đặc biệt nhưng nghe được với giai điệu đẹp mộc mạc và ca từ ảnh hưởng nhiều từ rock thế giới thập niên 60, 70 các dòng blues rock, hard rock và heavy metal. Sự ảnh hưởng ấy càng thể hiện trong 4 bài hát cover của những ban nhạc nổi tiếng: Who’ll stop the rain – C.C.R., Smell like teen spirit – Nirvana, Born to be wild – Steppenwolf và Since I don’t have you của Skyline mà Guns 'n’ Roses từng hát lại rất thành công, đều là những bài hát phản chiến, phản ánh thế giới quan của thế hệ trẻ Tây phương. Quang Thắng - trưởng nhóm Atomega - không phủ nhận ảnh hưởng ấy. Anh cho rằng chính những học hỏi từ rock thời kỳ 60, 70 tạo nên căn bản cho người chơi rock Việt và giúp họ ngày càng nâng cao trình độ. Nhưng rock – đối với những người đam mê như anh – chỉ là niềm đam mê mà không thể nuôi sống bản thân, bởi môi trường dành cho rock ở ta còn khá khắc nghiệt về mặt thị trường cũng như tâm lý chung, nên rock chưa thể có một chỗ chứng vững vàng và bình đẳng với các dòng nhạc khác. Atomega ngày ấy, ngoài Quang Thắng có Bửu Minh – guitar, Hoàng Vũ – keyboards, Đức Huy – drums, Ngọc Tuấn – bass, bây giờ chia tay gần hết, còn lại mỗi Ngọc Tuấn, kết nạp thêm keyboardsist Mạnh Giang, guitarist solo Nguyễn Chinh và drumer Hồ Điệp. Nhìn lại, những ban nhạc cùng thời khác ở miền Nam cũng tan rã gần hết. May mà lại có những ban nhạc rock miền Bắc nổi lên và thành công trong việc tìm một chỗ đứng, tiêu biểu là Bức Tường. Tuy nhiên, với Quang Thắng, được chơi rock đã là niềm hạnh phúc lớn dù cuộc chơi ấy không thiếu những trăn trở, chông gai, thăng trầm ... Vào thời điểm hiện tại, rock Việt đã có tiếng nói riêng trong âm nhạc Việt dù nguồn lực vẫn còn bấp bênh. Mỗi cuối tuần, Atomega lại tụ họp để cùng chơi rock tại bar Vasco (16 Cao Bá Quát, Q1, Tp.HCM), nhưng không thật sự rock vì phải chơi nhiều thể loại để chiều khách, nhưng dù sao đó cũng là một sân chơi không dễ tìm cho một ban nhạc rock. Một niềm vui khác của Atomega là những lần tham gia Đại hội rock Việt toàn quốc, 2003 ở Giảng Võ - Hà Nội cùng The Light, Bức Tường, Thủy Triều Đỏ, Small Fire; 2004 ở Công viên nước Hồ Tây cùng The Light, Da Vàng, Thủy Triều Đỏ, Buratinox. Chỉ khi ấy, những rocker mới thực sự được chơi hết mình, rock mới thật sự là rock. 12 năm chinh chiến thăng trầm với rock, đến bây giờ, Quang Thắng vẫn đang ấp ủ nhiều dự định, ước mơ nhằm góp phần đẩy mạnh nền rock Việt. Anh đã và đang sáng tác, thu âm demo ở nhà, rồi có thể một hay hai năm sau, hoặc bất ngờ ngay tháng sau, một album mới của Atomega sẽ ra đời, “toàn bài mình viết thôi chứ không cover”. Rock hay gì đi nữa, với anh, cao nhất vẫn là cái tâm của người nghệ sỹ. “Có tâm, có đam mê thì trời và người, và rock sẽ không nỡ phụ mình đâu!”
Taken from Last.fm
421 listeners · 4,119 plays via Last.fm